Vương tôn

0
269
views

Vương tôn là loài cây thân rễ, có 4 lá. Thuộc họ bách hợp. Bởi vì, thân rễ giống ngó sen nên nó còn có tên gọi là hán ngẫu. Cái này chủ yếu được phân bố ở Hồ Bắc, Tứ Xuyên, Trung Quốc. Khi hái lượm vào mùa hạ, mùa thu bỏ thân lá và sợi rễ, rửa sạch, dùng tươi hoặc phơi khô đều được.

Vương tôn vị đắng, tính bình. Chủ trị tà khí tích tụ ở ngũ tạng, bệnh phong thấp gây ra tứ chi đau mỏi, đầu gối đau buốt…

Nói về thuốc vương tôn, trong cổ tịch có nói đến tên vị thuốc này nhưng không nói rõ cách dùng, thậm chí rất ít người biết đến. Về dược tính, trong Bản kinh có viết: nó vị đắng, tính bình. Trong Ngô phổ bản thảo có ghi chép: “Thần Nông, Lôi Công cho là vị đắng, không độc”. Điều làm cho mọi người kinh ngạc là nó có vị đắng, tính bình và ôn. Vì vị đắng có thể táo thấp, vị ngọt có thể nhập vào tỳ kinh, nên có công hiệu trừ phong thấp, giảm đau và giúp tỳ khỏe mạnh. Tác dụng trị các chứng bệnh “hàn tê thấp, tứ chi đau mỏi, đầu gối đau buốt” của nó được nhắc đến trong Bản kinh. Đặc biệt còn có hiệu quả tốt đối với bệnh hàn thấp.

Tỳ là gốc của hậu thiên, tỳ khỏe ngũ tạng mới an hòa, ngũ tạng an hòa thì tà khí sẽ tự tiêu trừ. Cho nên trong Bản kinh nói nó có thể “chủ trị tà khí ngũ tạng”.

Vương tôn còn có tác dụng bổ trung ích khí, đúng như trong cuốn Biệt lục có ghi: “Vương tôn trị bách bệnh, ích khí”. Ngoài ra, trong cuốn Đường bản thảo còn ghi vương tôn có thể trị chấn thương do kim loại gây ra, thúc đẩy sự sinh trưởng của cơ bắp, giảm đau, hoãn giải kiết lỵ, bổ hư ích khí, tiêu phù chân. Loại thuốc vương tôn này trong điển tịch y học cổ đại đã ghi chép tương đối nhiều song cần phải nghiên cứu từng bước.

Chia sẻ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here